Không những tìm hiểu kỹ mà chúng tôi còn là những người bạn học cấp 3, cùng quê quán, không phải là thân nhưng cũng đủ để biết nhau, bạn bè chung cũng khá nhiều.
Lúc còn đi học, chúng tôi là bạn bè, tôi còn là người viết thư tỏ tình hộ anh ấy gửi cho một bạn lớp bên. Tuổi học trò trong sáng của chúng tôi qua nhanh. Tôi đi học trung cấp kế toán ở Hà Nội và làm việc ở đây được 5 năm nhưng cuộc sống chốn Hà thành quá bon chen, lương tôi không đủ sống nên tôi quyết định về quê xin việc. Thời gian này, anh đã là một chủ xưởng sửa chữa ô tô lớn nhất huyện.
Sau khi về quê, thời gian thất nghiệp khá chán nản, tôi chủ động liên hệ với bạn bè cũ chuyện trò cho khuây khỏa. Anh cũng thường xuyên gọi điện nhắn tin nói chuyện với tôi và có ý tán tỉnh. Tôi cũng trải lòng chuyện mình chưa tìm được việc làm, anh còn đùa “tiệm anh đang cần tuyển kế toán, bao ăn, bao ở, tối ngủ với chủ, riêng tôi thì không cần hồ sơ mà tuyển thẳng”.
| Người người khen tôi có phước mới lấy được anh làm chồng (ảnh minh họa) |
Về ở với nhau, cũng chẳng có gì phải than phiền mặc dù còn có những mâu thuẫn nhỏ vì cả hai cùng tuổi, nhưng ở cùng bố mẹ chồng nên nhịn nhau sống là chính. 6 tháng làm vợ anh, tôi cũng cố gắng hết mình để làm anh và gia đình anh vui, mặc dù trước đây tôi khá tiểu thư, nhưng giờ đã biết thức khuya dậy sớm lo làm lo ăn. Nhưng duy chỉ có điều, mặc dù vợ chồng thả đã lâu nhưng vẫn chưa đậu thai. Tôi lén chồng đi khám phụ khoa thì người ta bảo tôi bị tắc một ống dẫn trứng, nhưng nếu chồng khỏe mạnh thì vẫn có thể có con được. Thời gian này, tôi lo chữa chạy thuốc thang, nên không giúp chồng được nhiều, khách hàng đến không có người rửa xe nên chồng tôi đâm cáu bẳn. Tôi cũng nhẫn nhịn cho qua, rồi lại cặm cụi làm việc, mà chưa đề cập với chồng chuyện đi khám hiếm muộn.
Chỉ gần một tháng nay, bố mẹ hai gia đình tỏ vẻ sốt ruột ra mặt nên tôi mới bảo chồng cùng tôi xuống Hà Nội khám xem sao. Nhưng anh một mực không đồng ý, anh bảo anh hoàn toàn khỏe mạnh bởi không thuốc lá, không rượu chè, không chơi bời gái gú làm sao có thể không có con. Không dừng lại ở đấy, hàng đêm anh vẫn sa sả chuyện tôi không thể mang thai là vì trước đây tôi sống ở Hà Nội biết thế nào được. Tôi choáng váng vô cùng, bởi trước anh tôi hoàn toàn chưa quan hệ với ai làm sao phá thai này nọ, đêm tân hôn cũng là anh thấy máu trinh của tôi còn gì, sao giờ anh nói vô lý thế.
Tôi ấm ức vô cùng, nhưng nghĩ chồng nóng giận, rồi nói lời không phải. Tôi đành phải cầu cứu đến mẹ chồng, nhờ mẹ khuyên anh đi khám cùng tôi. Trước nay, anh vẫn nghe lời bố mẹ nên lưỡng lự theo tôi xuống Hà Nội khám. Kết quả là anh bị yếu tinh trùng do tiếp xúc với nhiều hóa chất cơ khí.
Nhưng lạ lùng, kết quả đã rành rành nhưng anh vẫn nhất định không tin và không uống thuốc. Anh không thèm quan tâm đến chuyện có con hay không mà anh chỉ tiếc một ngày không mở quán sẽ mất khách.
Có ai ngờ tôi sống giữa núi tiền nhưng là địa ngục (ảnh minh họa) |
Giờ đây, mỗi khi mở mắt bước xuống giường là tôi lại bị áp lực đè nặng. Tiền nhiều thì vợ chồng êm ấm, không lời ra tiếng vào, còn hơi vơi vơi một chút là anh lại nổi khùng lên đánh tôi. Đã thế, trong bữa cơm bố anh lại dạy con trai và con rể thế này: "Chồng con có sai thì cũng là chồng con, nó có đánh con cũng không được cãi lại".
May mà tôi còn có mẹ chồng mà tâm sự, bà khuyên tôi nên từ từ khuyên bảo anh, nhưng anh ngày càng quá quắt, anh chỉ biết đến tiền, tiền và tiền. Cả tháng nay, anh chả thèm động vào người tôi để cô gắng có con. Ngày nào, anh cũng nhắc đến số nợ 200 triệu vay vốn làm ăn vẫn chưa trả xong. Thậm chí có hôm trong mơ anh vẫn nhắc tôi phải rửa thêm mấy cái xe nữa mà kiếm tiền.
Bạn bè tôi nhân xét rằng anh thay đổi rất nhiều so với trước kia nhưng chắc tôi kể chuyện nhà ra cũng chả ai tin được anh lại là người như thế.Tôi bây giờ sống như một cái xác không hồn trong nhà anh, tình cảm hai vợ chồng bây giờ cũng chẳng có chút mặn nồng nào dù mới cưới chưa tròn năm. Lại cộng thêm chuyện, lúc nào ít tiền thì anh lôi ra đánh không thương tiếc, nhưng khi gặp mọi người thì anh vẫn lịch sự, đạo mạo, nhìn mới ghê tởm làm sao. Con cái không cố gắng để có, vợ chồng thì không mặn nồng, áp lực mỗi sáng thức dậy, thì liệu tôi có nên sống với anh nữa không? Tôi thực sự muốn ly hôn nếu không tôi sẽ phát điên lên mất, nhưng gia đình tôi và anh thì bảo chỉ là anh còn trẻ chưa suy nghĩ chín chắn nên từ từ khuyên bảo. Gia đình hai bên lại cùng làng cùng xã, chuyện ly hôn không phải nói là làm được luôn, còn hàng xóm láng giềng nữa. Tôi như đeo hàng ngàn cái gông trên cổ, ngày nào đầu cũng đau như búa bổ, tôi phải làm sao để chồng tôi có thể được một chút như cái cách anh thể hiện ở ngoài xã hội bây giờ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét