Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Ông 'lái đò đêm' kỳ dị nơi miếu cổ ở Sài Gòn

Tại bến đò Bình Đông (quận 8, TP. HCM) xuất hiện những câu chuyện vô cùng liêu trai rằng, vào buổi đêm có những tiếng khóc ai oán, não nề phát ra từ ngôi miếu cổ nằm cô độc trên cồn đất giữa sông. Lại có một ông cụ làm nghề đưa đò chở khách vào khoảnh khắc u tịch nhất trong đêm. 

 

Chính vì thế, nên ngôi miếu này được một số trang mạng xếp vào danh sách 13 địa danh rùng rợn nhất Sài Gòn.
Để rõ thực hư câu chuyện, sau một ngày tìm hiểu lai lịch và xem xét khu miếu, PV quyết định chờ chuyến đò nửa đêm ra miếu hoang nổi tiếng để gặp ông lái đò kì dị và tận mục những điều rùng rợn được đồn đại.
Chuyến đò đêm kinh dị
Đêm đêm, khi mọi hoạt động tại bến đò Bình Đông đã dừng lại nhường chỗ cho những cơn gió rít qua hàng dừa mang theo nhiều thứ âm thanh hỗn tạp thì có một ông lão chèo đò miệt mài vung mái chèo trên con rạch Bà Tàng.
Người lái đò trên bến sông ra ngôi miếu cổ. Ảnh minh họa.
Ông lão tên Tư, năm nay 68 tuổi (ngụ P.15, Q.8, TP.HCM) được người dân gọi với biệt danh “lão lái đò kì dị”. Có biệt danh đó bởi ông Tư chỉ chèo đò vào khoảng thời gian duy nhất trong ngày từ 11h khuya đến 3h sáng. Hướng đò duy nhất ông đưa khách qua lại là từ bến ra đến ngôi miếu nằm giữa sông.
12h khuya, tất cả trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng khua chèo của người lái đò già. Nhìn cảnh vật hai bên chìm trong im lặng khiến chúng tôi gợn lên một nỗi sợ mơ hồ. Tôi chợt nhớ đến những điều mà người phụ nữ ban chiều khi hỏi đường, kể lại rằng, cứ mỗi đêm, khi tất cả đã chìm trong đêm tĩnh lặng, lại có những âm thanh kỳ quái phát ra từ ngôi miếu cổ đó.
Vừa chèo đò, ông Tư vừa kể cho chúng tôi nghe về gốc tích của ngôi miếu này. Theo ông, ngôi miếu cổ đã có trên 100 năm tuổi, nằm biệt lập trên cồn đất nhô lên giữa bến đò Bình Đông. Nhìn chung ít ai quan tâm tới nó, ngoại trừ những vị khách đến tìm ông nhờ đưa sang. “Tôi cần tiền để sống, người ta cần ra miếu thì tôi chở”, ông lái đò cho biết.
Ông Tư cho rằng, sở dĩ mình có duyên và gắn bó lâu năm với ngôi miếu này cũng do sự tình cờ. Khoảng gần 15 năm trước, ông có nghe chuyện đồn rằng: một người dân trong ấp khi đi ngang qua miếu nhìn thấy đống hũ đựng hài cốt nên sợ hãi, vội vào thắp hương cúng bái. Nào ngờ, đêm đó có một người đàn bà về báo mộng, cho người vào thắng hương một dãy số. Được một người bạn gợi ý, người kia đánh số đề bao lô con số 68 và bất ngờ trúng đậm. Thế rồi tiếng đồn lan xa, giới cờ bạc khắp nơi đổ về ngôi miếu để cầu khấn, xin số. Từ đó, ngôi miếu hoang lạnh trở nên linh thiêng, gắn với những chuyện cầu cơ xin số. Thấy khách ùn ùn kéo đến, ông Tư cũng sắm chiếc xuồng nhỏ chở khách sang sông. Lâu dần, nghề đưa đò trở thành công việc mưu sinh chính của ông.
Sau phút chờ đợi, đò cũng cập bến, ngôi miếu mờ ảo hiện lên dưới ánh trăng, những đốm nhang đỏ hoét ngún dở in trên nền tường loang lổ trông rờn rợn. Thấp thoáng trước mặt chúng tôi là những lư hương xếp theo thứ tự, mỗi lư đều thờ một vị được coi là thần nào đó. Ở mặt Tây ngôi miếu, hai ngôi mộ nhỏ nằm thấp thoáng dưới những tán mắm rậm rịt, dưới gốc cây là manh chiếu nhỏ và lư hương với những cán hương rơi vung vãi.
Nếu là dân trong nghề sẽ dễ dàng nhận thấy đây chính là lãnh địa của những tay chuyên “cầu cơ”, xin số đề từ người đã khuất. Đêm càng khuya, lại không có người chỉ dẫn, chúng tôi khẩn khoản giữ ông lái đò lại với một khoản thù lao đặc biệt. Ông lái đồ gật đầu đồng ý, và dường như lúc này mới trổ thêm “tay nghề”. Hóa ra ông lái đò cũng là “hạng thầy” trong nghề cầu cơ.
Ngôi miếu hoang nơi thờ di ảnh của "cậu" Hành và "cô" Lan nằm giữa đám cây rậm rạp.
Bóc mẽ những trò bịp bợm
Nghĩ chúng tôi đến ngôi miếu này để xin số, ông lái đò lôi sau lưng ra một bàn cơ là miếng bìa cứng, xỉn màu và bắt đầu hành nghề. Ông lái đò thì thầm giảng giải: “Những vết láng bóng này có được là do nhiều lần “ma” hiện hình về, di chuyển nhiều nên mơ được như thế. Hơn nữa, bàn cờ trơn láng vậy “hồn ma” sẽ dễ đi lại hơn”. Cơ là một miếng ván nhỏ hình trái tim, theo ông lão thì tốt nhất là miếng ván được lấy từ quan tài của người chết, vì càng có “âm khí” thì sẽ càng dễ gọi hồn ma nhập về.
Sau khi thắp nhang lên bát gạo đặt trước ngôi mộ hoang, ông lão lầm rầm khấn vái bằng những ngôn từ kinh sợ. Không thể chịu đựng thêm nỗi sợ hãi này, chúng tôi lấy lí do “yếu tim” và xin được ngừng lại, rồi chuyển qua thủ tục rút thăm xin số. Nhìn nét mặt xanh xám của khách, ông lái đò nở nụ cười bí hiểm.
Thấy chúng tôi cứ loay hoay, ông Tư hướng dẫn cách thắp nhang theo thứ tự cắm vào bát hương miếu “Mẹ” trước, tiếp đến là hai miếu thờ Quan Âm ngay trước cửa, kế đến là miếu thờ Quan Vũ và cuối cùng là ngôi miếu thờ di ảnh của cô Lan và anh Hành, cùng 34 bộ hài cốt khác.
Ông lão lái đò khấn: “Con lạy Bồ Tát, con xin phép ơn trên, nay con tới thắp hương trước tiên là xin sức khỏe cho gia đình con. Kế đến con khẩn khoản ơn trên cho con cái số để con rộng đường làm ăn, cho qua cơn tai ương này. Mong bà cho phép. Nếu đặng con sẽ quay lại làm lễ hậu tạ thật lớn…”. Cứ thế, ông lão lái đò khấn những câu dài dằng dặc một cách trơn tru như được học thuộc lòng tự bao giờ.
Nơi đây thờ 30 bộ hủ cốt mà không ai biết rõ tung tích.
Sau khi xin được thẻ số với hàng số 079 cho chúng tôi, ông Tư cẩn thận hướng dẫn đánh lẻ ra sao, bao lô thế nào, đánh bao nhiêu… Cuối câu chuyện, ông gợi ý sáng mai quay lại, mang theo 4 quả trứng gà, ở đây có một người tên Bảy (người trông coi miếu - PV) sẽ lấy số lại cho. Để tăng thêm phần linh thiêng và gieo vào lòng chúng tôi, ông lái đò kể một mẩu chuyện về người đã được “Mẹ” ban sau khi đến cầu.
“Chẳng ai yêu cầu lễ “Mẹ” vật phẩm sang trọng cả, đôi khi chỉ cần chén nước lã thôi. Nhưng khi xin đã hứa hậu tạ rồi thì phải quay lại, bởi “Mẹ” rất thiêng. Trước đây có người phụ nữ ở Long An trúng lớn đã không quay lại lễ như đã hứa nên “Mẹ” phạt, rồi cũng tán gia bại sản”. Lời “gợi ý” của lão càng tỏ cho chúng tôi nhiều điều, lí do vì sao ở tuổi gần đất xa trời ông vẫn đêm đêm miệt mài làm cầu nối cho dân sùng bái đỏ đen.
Không thể tiếp tục trò chơi gọi hồn giữa đêm khuya này thêm nữa, chúng tôi đi loanh quanh ngôi miếu, tìm hiểu về những lời đồn đoán ma quỷ mà mình từng nghe qua. Và một sự thật về mức độ “rùng rợn” mà bấy lâu nay người dân Sài thành luôn đồn thổi ở ngôi miếu cổ đầy ma mị được lật tẩy.
Theo những gì tận mắt chứng kiến và lời giải thích của người lái đò, chúng tôi lờ mờ hiểu rằng âm thanh tiếng khóc, tiếng rên rỉ, tiếng cười khúc khích giữa đêm mà mọi người đồn đại đều bắt nguồn từ những trò dọa ma của đám cờ bạc hay lui tới đây cầu cơ là mang theo đĩa nhạc ai oán rồi mang đến ngôi miếu này mở bằng một chiếc đài nhỏ. Kể cả việc ông chèo đò thường làm việc từ giữa đêm đến 3h sáng cũng vì khách thường trả nhiều tiền hơn.
Cũng chính tiếng nhạc ai oán đó, người lái đò “kì dị” nói trên đã khiến những người dân nơi đây đồn đoán, thêu dệt biết bao nhiêu câu chuyện huyền bí về ngôi miếu nằm trên cánh đồng hoang của quận 8 này. Và hơn 15 năm qua, ngôi miếu trở thành nỗi ám ảnh đáng sợ đối với người dân Sài Gòn, dẫu chỉ là nỗi sợ đến từ những câu chuyện truyền miệng.
Chỉ là lời đồn liêu trai
Qua trao đổi với PV, một số cán bộ tại phường 15, quận 8 (TP. HCM) khẳng định, chuyện ngôi miếu cổ được xếp hạng là những địa danh rùng rợn nhất ở thành phố lần đầu tiên mới được nghe. Riêng chuyện ma mị thì hoàn toàn không có thật mà chỉ do một số dân cầu cơ, lô đề tự thêu dệt lên để nhằm tăng thêm sự linh thiêng cho ngôi miếu. Riêng hai người “cậu” Hành và “cô” Lan được thờ tại đó là ngày trước do uống thuốc tự tử. Sau đó, gia đình đau buồn nên đã đem di ảnh ra đặt tại ngôi miếu giữa sông thờ cúng và cả nhà chuyến đến nơi khác sinh sống.

Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non"

Không nắm vững kiến thức, tay lái yếu, vô tổ chức và coi thường luật lệ, các tay phượt trẻ, còn non nớt đang tự đùa với tính mạng của mình trên những cung đường nguy hiểm bậc nhất.

Khoảng 2 năm trở lại đây, cùng với niềm đam mê được khám phá thế giới, tìm hiểu những cung đường mới thì Phượt cũng dần trở thành một khái niệm quen thuộc với các bạn trẻ Việt Nam. Hầu như, ai cũng có thể phượt, ai cũng có thể tìm được những người "cùng chung chí hướng" một cách dễ dàng. Phượt phổ biến đến mức, chỉ cần lướt Facebook nửa tiếng là bạn đã có thể tìm ra được ít nhất 5-6 phượt thủ với những album đầy những bức hình ở khắp các nẻo đường trên cả nước.

Trong số các địa điểm phượt thì thời điểm này là lúc mà các vùng núi Đông Bắc, Tây Bắc được các bạn trẻ yêu thích và lựa chọn nhiều nhất để đi. Cứ mỗi cuối tuần là Newsfeed trên Facebook lại ngập tràn những bức hình các bạn trẻ chụp bên những vườn hoa tam giác mạch hay những đồi chè ngút ngàn. Những cung đường ở các vùng này dần trở nên quen thuộc, tuy nhiên, chính vì sự quen thuộc đấy đã khiến các bạn trẻ trở nên chủ quan và không thể lường trước được những hiểm họa trên đường phượt của mình.

Từ những cung đường đẹp… chết người

Đẹp chết người là bởi ngay từ những phút giây đầu tiên, chắc chắn bạn sẽ phải choáng ngợp bởi sự hùng vĩ của núi rừng Việt Nam. Đó là một cảm giác vừa ngây ngất, vừa vỡ òa sung sướng vì những gì trải ra trước mắt mình, không một bức tranh hay hình ảnh nào có thể sánh nổi. 

Nhưng ngay sau đó là cảm giác nghẹt thở vì ẩn chứa trong sự hùng vĩ đó là vô cùng những cái bẫy chết người. Vừa phút trước, bạn ngẩn ngơ vì những rặng rừng xanh thẳm trải dài, những dải mây trắng vắt hờ hững qua sườn núi cheo leo, rồi dòng sông rộng dài mà chỉ leo lắt như một sợi chỉ xanh khi nhìn xuống từ độ cao vài nghìn mét. Thế rồi ngay phút sau, bạn nhìn thấy giữa con đường và vực thẳm là một lằn ranh rất mong manh, thậm chí có nơi còn chẳng có gì ngăn cách. 

Rồi bạn sực nhớ tới sự chông chênh của mình khi nhìn xuống mặt đất mình đang chạy xe chỉ là một con đường hẹp dính vào sườn núi mênh mông, hẹp đến mức khoảng cách giữa bạn và những chiếc ô tô tải bên cạnh chỉ cách nhau khoảng vài chục.. centimet, mặt đường thì đầy những sỏi đá gập ghềnh. Và cảm giác đó dần được thay thế bằng sự cảnh giác tuyệt đối, giật mình mỗi khi đối mặt với một khúc cua nào đó, một khúc cua mà bạn chẳng thể nhìn thấy được điều gì đang có ở bên kia ngoài khoảng không hun hút. Ai biết được sau đó sẽ là khúc ngoặt hiểm đến thế nào, hay một chiếc container lớn ra sao. Hiểm họa luôn chờ đợi bạn ở mọi ngóc ngách, mọi cơ hội mà bạn ngơi tay, ngơi óc suy nghĩ, cảnh giác.

Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 1
Minh Thu, một tay phượt nghiệp dư bồi hồi kể loại chuyến phượt Mộc Châu của mình: "Dù chỉ là Ôm (ngồi đằng sau) thôi và Xế (người lái xe) của mình rất chắc tay, nhưng suốt quãng đường mình luôn trong tình trạng "đau tim" vì quãng đường nguy hiểm quá. Đường đi thì nhỏ, hẹp, lại quá nhiều ô tô tải trọng lớn, container, có khi còn… đi sát bên cạnh mình chỉ một gang tay. Lo tránh ô tô rồi, lại phải lo mỗi khi đi qua những khúc cua hiểm."

Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 2
Minh Thu thì luôn trong tình trạng "đau tim" vì nhiều quãng đường nguy hiểm.

Còn Quang Huy, cũng là một bạn trẻ mê phượt chia sẻ về chuyến xe máy lên Hà Giang: "Lên Hà Giang thì ai cũng đi qua đèo Mã Pí Lèng, một trong những con đèo đẹp và nguy hiểm bậc nhất. Bạn sẽ vừa hào hứng và say mê với cảnh đẹp đến nghẹt thở ở đây, với dòng Nho Quế xanh ngọc phía dưới, và cùng lúc đó, bạn vừa phải cảnh giác cao độ bởi đèo Mã Pí Lèng không chỉ dài hun hút với những vòng cung mềm mại chữ A, chữ M, những vòng ngoặt bất ngờ, mà còn những vỉa đá nhọn hoắc chen chúc lẫn nhau đầy nguy hiểm."

Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 3
Đấy là đi phượt trong điều kiện trời đẹp thì còn đỡ. Đi phượt khi trời mù sương, trời đêm lại là một thử thách mà không phải ai cũng dám thử. Đường đèo nguy hiểm đến thế, trời quang còn khó đi, còn run tay, nay lại được phủ thêm một lớp sương mờ mịt "chính hiệu" miền núi. Người cách người vài mét còn chẳng thấy đèn pha của nhau, nói gì những chiếc xe tải, xe máy đi ngược chiều bất chợt xuất hiện sau một khúc ngoặt. Còn trời đêm thì thật sự là một cơn ác mộng cho những tay phượt còn non. Trời tối mù mịt, những đoàn xe tải nhiều hơn, nối đuôi nhau đi xuyên đêm, bóng tối và sương mù làm bạn còn chẳng thể phân biệt được ranh giới giữa con đường và vực thẳm.

... Đến sự chủ quan của các dân phượt non tay

Đây là một sai lầm mà hầu hết các người trẻ, khi mới tập tọe đi phượt đều gặp phải. Sự tự tin, chủ quan hầu hết đến từ việc các bạn trẻ không trang bị đầy đủ các kỹ năng đi phượt cần thiết, cũng như tâm lý đám đông, thấy người khác đi được, đi dễ là tin rằng mình cũng có thể làm được. Điều này dẫn đến việc các bạn không thể lường được những gì có thể xảy ra trên đường phượt của mình. 

Choáng ngợp vì đèo thác? Nhìn ảnh thì có vẻ khó đấy nhưng bao nhiêu người đi qua có làm sao đâu, mình thừa sức đi. Xe tải, container? Trong thành phố đông kìn kịt như thế còn tránh được nữa là ở nơi khỉ ho cò gáy nào đó. Đường xấu? Tránh ổ gà, tránh chỗ lồi lõm là được. Đi đêm? Đèn pin, miếng dán phản quang và đèn pha là đủ. Những đoạn cua nguy hiểm? Đi chậm lại là xong.

Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 4
Nhưng rõ là, bạn thừa hiểu, ngay cả trong cuộc sống bình thường thì từ lý thuyết đi tới thực tế là một con đường dài mà. Điều đó không khác khi bạn đi phượt là mấy. Từ lý thuyết đi phượt cho tới việc đi phượt vùng núi thật chính là một con đường vừa dài dằng dặc, vừa cực kỳ chông gai với vô số nguy hiểm mà bạn khó mà mường tượng ra. Thậm chí, những nguy hiểm mà chúng tôi vừa liệt kê trên phần 1 kia cũng chẳng thể đầy đủ hết bởi trên con đường, hiểm họa là một kẻ biết thay hình đổi dạng từ kiểu này sang dáng khác.

Linh Đan, một bạn trẻ yêu du lịch kể lại lần đi… ô tô lên Mù Căng Chải của mình: "Ngồi trong ô tô nhưng nhìn cảnh núi xung quanh mình cũng cảm thấy hơi rợn người. Bác tài đi chậm và cẩn thận, nhưng đang đi thì gặp một nhóm bạn khoảng 10 người đi xe máy. Các bạn phóng rất nhanh và ẩu, có đoạn còn vượt cả ô tô nữa. Kiểu đi đấy trong phố còn sợ nữa là đi trên đèo, trên vách núi cheo leo".

Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 5Linh Đan từng phát sợ với những nhóm phượt... phóng như bay trên đường đèo cheo leo.

"Các nhóm bạn trẻ, phóng nhanh, vượt ẩu ở các cung đường phượt lên núi đã không còn là "của lạ" nữa. Chúng mình thường xuyên gặp những nhóm như vậy trong mỗi chuyến đi của mình. Không trang bị các kiến thức về phượt đường trường đã đành, đây lại còn đi ẩu nữa thì đúng là đùa với tính mạng." Bình, một nhiếp ảnh gia thường xuyên có các chuyến lên vùng cao để chụp ảnh, cho biết.

Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 6

Và đã có những tai nạn xảy ra...

Những cung được nguy hiểm, những phượt thủ còn non tay, những điều không may bất ngờ xảy đến trong mỗi chuyến phượt là điều khó tránh khỏi. Nhẹ thì ngã xe, trầy xước, nặng thì bị thương, gãy tay, gãy chân cũng không phải là điều hiếm gặp, và nặng hơn nữa là tử nạn.

Ngày hôm qua, cộng đồng phượt tại Việt Nam xôn xao với tin tức về vụ tai nạn nghiêm trọng trong một chuyến phượt lên Mộc Châu bằng xe máy của một nhóm bạn trẻ. Trong đó có 1 bạn nữ đã tử vong và 1 bạn nam phải nhập viện vì chấn thương sọ não. Tin tức này đã được xác nhận khiến nhiều bạn cảm thấy xót xa và tiếc thương cho nữ sinh xấu số kia, đồng thời càng thêm hoang mang về những chuyến phượt không tuân thủ các quy tắc đảm bảo an toàn.
Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 7
Chân dung nữ phượt thủ xấu số.
Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 8
Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 9
Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 10
Nhiều facebooker thể hiện sự đau buồn, tiếc thương trên facebook cô bạn.
Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 11
Một người quen của nữ sinh này cho biết: "Cô bé rất ngoan và học giỏi, em đi chơi sau một đợt thi cử căng thẳng chứ không phải là người hay đi chơi đâu. Đây là lần tiên cô bé đi phượt và đã không tìm hiểu kỹ về nhóm phượt này. Mong em hãy an nghỉ. Mọi người luôn nhớ và yêu em..."
Phượt đường trường không dành cho người "thiếu hiểu biết"

Cái cảm giác hào hứng trước mỗi chuyến đi, hào hứng đến mức bạn chẳng có cảm giác là mình đang đối mặt với rất nhiều hiểm nguy, rồi cả cảm giác sung sướng khi đối mặt và vượt qua những thử thách, cảm giác làm chủ được chính mình, cảm giác thành công… Tất cả những cảm giác đó chính là một liều thuốc kích thích khiến các bạn trẻ không thể ngồi yên trước tiếng gọi của những cung đường. Nhưng bạn ơi, trước khi "xách ba lô lên và đi", bạn hãy chậm lại một chút để nghĩ xem, liệu mình có đủ sức?

Liệu bạn đã trang bị đủ các kiến thức về phượt đường trường? Liệu bạn đã chăm chút cho chiếc xe của bạn đủ tốt để nó không dở chứng khi đang đi? Liệu bạn đã chuẩn bị tinh thần cho những chặng đường dài 5 -6, thậm chí là chục tiếng không ngơi nghỉ? Liệu bạn đã có đủ sự khéo léo khi điều khiển xe, khi mà trên xe không chỉ có bạn mà còn có tính mạng của một con người khác? Hãy đặt cho mình hàng loạt câu hỏi, và rồi nhìn lại xung quanh những người thân của mình và hỏi một câu cuối: Liệu bạn có tin vào tay lái của mình sẽ giúp mình đi và trở lại với những con người yêu thương này?

Hiểm họa trên đường phượt và câu chuyện của các tay phượt còn "non" 12
Đừng nghĩ chúng tôi đang trở nên quá to tát, đừng nghĩ chúng tôi đang nói vống vấn đề lên quá lớn. Phượt đường trường, nhất là phượt xe máy trên đường núi không phải là thứ quả ngọt mà những bạn trẻ non tay có thể dại dột với lên hái. Nó dành cho những người thật sự có bản lĩnh, có hiểu biết, có kỹ thuật và đầu óc tổ chức, sự kiên trì… Bởi lẽ, phượt đường trường là thử thách phải trả giá không phải bằng một hai vết xước, mà có thể là cả tính mạng của chính bạn, và nụ cười của những người thân yêu.